Cảm thấy hết thuốc chữa

Câu chuyện đã quá cũ để mà nghĩ đi nghĩ lại rồi. Thế nhưng nếu mình lờ đi làm như không biết thì lại là tàn nhẫn. Nói thật, không có cái gì khó chịu bằng việc câu chuyện cẩu huyết cứ diễn đi diễn lại mãi như một vòng tuần hoàn ác tính. Trong suy nghĩ của mình dù là tình yêu hay là tình bạn đều phải được xây dựng trên cơ sở là sự tôn trọng giữa hai bên với nhau. Nếu thiếu đi Tôn Trọng từ một bên thì đấy chỉ là mối quan hệ một chiều, và chỉ có thể duy trì trên sự nhún nhường của người còn lại. Mình không muốn sống như thế, nhưng hiển nhiên nếu người khác muốn sống như vậy thì mình cũng chẳng thể ngăn cản họ được. Mà cái cảm giác ngăn cản nhưng không có hiệu quả nó khó chịu không thể tả nổi luôn. Nói thật có những lúc mình nghĩ nếu bạn vượt qua được giai đoạn này, thì sau này chắc chắn bạn sẽ tiến bộ nhiều, và sẽ có một cuộc sống tốt hẳn. Nhưng mình và cả những người khác có nói gì thì với bạn cũng như nước đổ đầu vịt, hoàn toàn không muốn tiếp nhận, và không muốn thay đổi. Mình ghét những gì đứa kia hl với bạn bao nhiêu thì cũng ghét bạn bấy nhiêu. Tự bạn lựa chọn cuộc sống khép mình trong một cộng đồng nhỏ, và thế giới ngoài kia dù to đẹp hay xấu bẩn hay thế nào chăng nữa thì bạn cũng chỉ nhìn thấy mỗi cái đứa kia- cái đứa cứ cách một thời gian là lại làm bạn muốn sống muốn chết. Đứng ở góc nhìn của một người ngoài cuộc, mình cảm thấy đã chết lặng rồi. Đã bao nhiêu lần bạn khóc ? Bạn đòi chết? Bạn trải qua những kỉ niệm tồi tệ ? Gần như cái nào cũng là gắn với đứa kia, thế mà bạn vẫn không chừa à? Bạn chấp nhận để cho người khác thao túng bạn một cách tuyệt đối như thể đấy là lẽ sống của đời bạn, trong khi nhẽ ra bạn phải sống vì bản thân chứ không phải vì ai hết. Mình không ngạc nhiên nếu như bạn sẵn sàng trở mặt với mình nếu như có ngày mình tỏ thái độ khuyên bạn từ bỏ đứa kia đi. Dồ dại vì người ta đến mất hết cả tự trọng như thế, đổi lại bạn được gì ? Bạn như một cái bóng ở đằng sau người ta, thậm chí tự bạn cũng biết là lúc người ta cần thì gọi bạn, còn lúc không cần thì sẵn sàng phũ với bạn ngay, thế rồi bạn vẫn lao vào như con thiêu thân lao vào đống lửa. Nói thật, có những lúc mình sợ bạn giết đứa kia mất, rồi những lúc khác mình lại sợ bạn tự hại bản thân để hy vọng người ta hối hận. Xin thưa là chả có cách nào đúng cả, bạn làm gì thì bạn vẫn là đứa đau khổ nếu cứ mãi đeo bám dai dẳng một đứa không thích và không tôn trọng mình. Bạn cố chấp một cách không thể hiểu được. Còn mình, mình cũng không làm gì được cho bạn ngoài đứng nhìn. Không biết từ bao giờ, mình bắt đầu né tránh đối diện với con người bạn, với thế giới nội tâm của bạn. Nghe giọng bạn khản đặc vì khóc, mình vẫn lờ đi và bình thản hỏi công việc. Mình thậm chí còn không thể nhìn mặt bạn, vì mình không biết mình nên làm gì khi bạn khóc như thế nữa. Chẳng hiểu từ lúc nào mà mình lại cảm thấy xa lạ với bạn như thế. Một mặt mình phỉ nhổ bản thân- không hiểu mình là loại bạn gì mà lại biến mất vào lúc bạn đang đau khổ, mặt khác – mình cự tuyệt hỏi han hay tiếp cận với vấn đề tình cảm của bạn. Mình vẫn có thể lắng nghe và chia sẻ với bạn mọi thứ, nhưng không phải chuyện tình yêu của bạn. Năm nào cũng thế, bạn vẫn cứ tiếp tục ảo giác là chỉ cần ở bên đứa kia bạn sẽ hạnh phúc dù nó không yêu bạn. Mình rất muốn quát bạn như thế này “Phải ra ngoài đi, phải làm quen với  người mới đi, dù xã hội có hl thì chí ít nó sẽ giúp bạn mở mang đầu óc và cách cư xử. Chứ cứ ở mãi trong nhà, quen vài ba người từ chục năm trước, tự giới hạn như thế thì bảo sao bạn chỉ thấy có mỗi đứa kia là số 1 thế giới. ” Nhưng thậm chí bạn còn từng tuyên bố là chỉ cần động đến mối qua hệ với bạn với đứa kia thì dù là ai bạn cũng sẽ trở mặt luôn. Bạn cũng bạc vcl ra ấy !!!! Tự nhiên mình lại nghĩ đến cái câu cụm từ “ngắm trăng rơi lệ, ngắm hoa thổ huyết” sao mà nó lại phù hợp thế không biết. Nguyên cái đoạn văn đi kèm trong ” Đường Lang Quân” cũng phù hợp luôn @_@. Thế quái nào mà đứa kia làm khổ thế mà bạn lại càng điên cuồng càng trung thành ? Mà nếu đứa kia nhận lời yêu bạn thì chí ít còn có cái để nói, nhưng hiển nhiên là không, suốt bao năm bạn đi theo, nâng niu, yêu chiều người ta để rồi bạn được cái gì? Đổi lại vẫn thấy người ta chả coi bạn ra cái gì, quay ngoắt đi còn chê bai bạn đủ kiểu. Nghiêm túc thì mình cũng chả hiểu vì sao người ta cứ thế để cho bạn ở bên cạnh dù biết rõ bạn yêu người ta bao nhiêu. Cứ như là cố tình thả thính để đấy nhằm thỏa mãn nhu cầu được cung phụng.
Đến tận giờ phút này, mình gần như tiêu hao sạch mọi hảo cảm với đứa kia rồi, nên mình càng chán khi thấy bạn sống mà cứ như cái vệ tinh của người ta. Mình thật sự rất xin lỗi, nhưng nếu còn lần nào nữa nhìn thấy bạn tiếp tục u uất vì cái đứa kia, thì cho dù là quà động viên tinh thần mình cũng sẽ bỏ qua luôn. Bên cạnh tra công, mình càng ghét tiện thụ.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s